Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Con gà hay quả trứng?

T/S Alan Phan

7 May 2013

Tôi thích lợn. Chó coi chúng ta như thánh. Mèo khinh khi chúng ta. Chỉ có lợn là đối xử với chúng ta trên tinh thần bình đẳng” (Winston Churchill)


Anh Việt Kiều Bất Đắc Dĩ

Ngày 30/4/1975, Thomas Nguyễn Filmore mới lên 8. Mẹ làm một quầy bún riêu cạnh bến cảng Tân Thuận. Cậu phụ mẹ bán hàng, rửa chén, thu tiền. Ngày lich sử đó, giòng người tấp nập bu về các cảng, tìm đường di tản. Ham vui, cậu bé tuôn theo đám đông, hiếu kỳ lăng xăng khắp nơi, nghe và nhìn. Đang đứng cạnh một con tầu, đạn pháo bay vào, Thomas cùng với mọi người chạy lên tàu lo tìm chỗ ẩn nấp. Không ngờ con tàu khởi hành thật nhanh và khi nhìn lại bến cảng, cậu bé 8 tuổi ngồi khóc sướt mướt trong lo sợ.

Sau 9 tháng quanh vài trại tỵ nạn, một gia đình Công giáo Mỹ bảo lãnh cậu đem về Indiana nuôi. Cậu tốt nghiệp đại học năm 1991, làm thủ tục xin đoàn tụ với gia đình cha mẹ ruột ở Việt Nam và tìm được việc khá tốt với Sears ở Chicago. Lấy cô vợ y tá người Mỹ gốc Hàn Quốc vài năm sau dó, sinh được hai đứa con gái, đứa đầu đang chuẩn bị vào đại học. Nói tóm lại, một đứa trẻ nghèo gần như bụi đời ở Việt Nam, vì sự đẩy đưa của định mệnh, giờ được sống “giấc mộng Mỹ” như bao người Mỹ khác trong tầng cấp trung lưu.

Tuần rồi, Thomas cùng gia đình đi nghỉ chơi ở Á Châu. Sau Trung Quốc, vợ cậu và 2 con ghé Hàn Quốc thăm bà con ngoại; còn cậu một mình một ngựa về Việt Nam lần đầu sau 38 năm xa cách. Sau 3 ngày ở Hà Nội và 2 ngày ở Đà Nẵng, cậu vào Saigon, thăm lại con hẽm xưa nơi cậu sinh ra và loanh quoanh ở các điểm đến quen thuộc của du khách. Cậu tìm đến nhà gặp tôi vì là “cháu họ xa bên ngoại” và cũng tò mò xem ông chú Alan sống đói khổ thế nào bên này.

Góc nhìn của Thomas Nguyễn…

Ấn tượng lớn nhứt của con là sao dân mình nghèo quá vậy? Ngay cả khi so với dân nghèo ở Trung Quốc hay Hàn Quốc. Hẽm nơi con sống trước 75 dường như không thay đổi chút nào.

Gia đình con biết ơn mấy người Cộng Sản này lắm. Không có họ làm sao có 30/4 để gia đình con được đổi đời, được Mỹ cho vào tỵ nạn, được học hành đến nơi đến chốn. Không có họ, giờ này chắc con vẫn còn bán bún riêu qua ngày.

Con đọc lịch sử Việt Nam, thấy hồi 75, Cộng Sản được dân miền Bắc ủng hộ 100%, còn miền Nam chắc cũng đươc hơn 50%, nên họ thắng là đúng rồi. Chính người dân chọn lựa mấy người Cộng Sản này, nên bây giờ có nghèo đói hay mất nhân quyền thì cũng là do sự chọn lựa của họ thôi. Có gì đâu mà than phiền? Như lấy chồng, ngu chọn thằng chồng vũ phu, vô trách nhiệm, lỡ rồi thì cắn răng chịu đựng thôi.

Chuyện chánh trị Mỹ con còn không có thì giờ theo dõi, nói gì chuyện xa xôi tận Việt Nam. Hết giờ làm việc thì thư giãn với thể thao, làm vườn, mua sắm, lo cho con đi họp phụ huynh hay đưa bọn nó đi đá bóng, bowling…rồi mỗi năm cả nhà đi vacation 4 tuần…Chuyện đi bầu bỏ phiếu cũng quên luôn 3 năm rồi.

Con cũng muốn quê hương Việt Nam mình tốt đẹp giàu có…nhưng đó là chuyện của dân ở đây. Hai đứa con của con là dân Mỹ 100%. Đến quê mẹ Hàn Quốc chúng nó còn chê bai đủ điều, nói gì đến Việt Nam. Nội vụ dân Hàn ăn thịt chó mà chúng coi là tội ác ngang hàng với giết người, khủng bố…đòi đem ra Tòa Án Quốc Tế… thì Việt Nam làm gì có cửa.

Mẹ con đưa con danh sách gần 20 gia đình bà con cần đi thăm giúp đỡ. Mới tới có 6 gia đình đã bị lột sạch tiền mặt, cả chiếc Iphone của con…Ai cũng xin xỏ, sợ quá…thôi còn 2 ngày đi chơi rồi bay về Seoul đón vợ con…

Tuần rồi thăm cũng nhiều địa danh ở đây chứ. Hạ Long, Lăng Cô, Sơn Trà, Hội An, Củ Chi…Không có gì đặc biệt. Lần tới qua Á Châu, chắc tụi con chỉ đi chơi Thái Lan, Mã Lai…


Đồng Chí Trung Kiên Của Cách Mạng

Ngày 30/4/1975, DK chưa chào đời. Năm nay, DK vừa mới 28 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Không quá ngây thơ, và vẫn còn sức khỏe, tham vọng, nhiệt huyết…để nhìn tương lai qua cặp kính mầu hồng. DK lại sinh ra dưới một vì sao may mắn. Bố Mẹ đều là đảng viên cao cấp tại trung ương, gia đình sung túc, quyền thế, danh vọng…Năm 18, Bố Mẹ gởi DK qua du học bên Anh. Sáu năm sau, anh đỗ bằng Thạc Sĩ Tài Chánh, về nước và Bố Mẹ đưa con vào làm ở một ngân hàng quốc doanh. Sau 2 năm, DK đầu quân cho một ngân hàng ngoại và được cử sang Hong Kong làm việc.

Sếp của DK là người Canada gốc Hong Kong, bạn hơn 20 năm của tôi. Dù hiện tại, tôi không có làm ăn gì với ngân hàng của ông ta, nhưng biết DK thích gặp Việt Kiều, ông đem DK theo trong nhiều bữa ăn xã giao của bọn tôi. DK thuộc loại ít nói, không biết “khôi hài đen” kiểu mấy ông già. Lần sau cùng, ông sếp và cả nhóm bị chuyện đột xuất, không đến được, nên chỉ có tôi và DK trong bàn ăn. Tôi hơi ngạc nhiên khi DK “xả bầu tâm sự”…

Góc nhìn của DK…

“ Cháu vừa xem trên YouTube bài phỏng vấn chú về tiền của ông Lại Văn Sâm. Cháu không đồng ý chút nào. Tiền là một vũ khí nguy hiểm hơn cả bom hạt nhân mà các nhà cầm quyền tư bản đang sử dụng để tàn phá mọi gốc rễ của xã hội và văn hóa trên toàn cầu.

Lương cháu ở ngân hàng cũng tốt, nhưng Bố Mẹ cháu lại gởi thêm 5 nghìn USD mỗi tháng để tiêu xài thêm.Ông bà không biết những đồng tiền này có thể làm cháu sa đà vào ma túy, rượu chè, đàng điếm…Họ cứ nghĩ là có tiền là có hạnh phúc…

Ngày xưa, khi cháu vừa lớn, đất nước còn nghèo đói, người người yêu thương đùm bọc nhau. Cả các cán bộ cao cấp như bố mẹ cháu vẫn suy tư hàng đêm tìm cách xóa đói giảm nghèo, mang hạnh phúc cho người dân. Bây giờ, đồng tiền thay đổi cả xã hội. Đi đâu cũng phong bì đi trước. Giá trị con người được định sẵn bằng số tiền mặt cất giấu, bằng vàng, bằng BDS, bằng hàng hiệu… Cả bố mẹ cháu cũng thế. Sống với mẹ cháu hơn 40 năm, đùng 1 cái, ông bố dọn ra ở riêng với con hầu bàn, trẻ hơn cháu. Mẹ cháu thì cờ bạc suốt ngày. Tiền và tiền…là điều duy nhất họ chia sẻ với nhau.

Cháu ghét bọn Anh, bọn Mỹ, bọn Đức, bọn Pháp, bọn Nga, bọn Úc…Bọn da trắng này rất xảo quyệt, đạo đức giả, ích kỷ và ngu xuẩn. Đi học, sống và làm việc với bọn này là một cực hình. Bọn chúng là đám thực dân mới, nham hiểm vô cùng…mà toàn dân, ai cũng coi chúng như cha…Nếu cháu có quyền, cháu đuổi hết bọn nước ngoài ra khỏi xứ. Mình hy sinh vài ba triệu người để dành độc lập, tại sao bây giờ lại để cho bọn nó vào làm “sếp lớn”? Đuổi cả bọn tay sai chó săn cho tụi da trắng là những thằng Hàn Quốc, Đài Loan, Singapore…Cả những thằng Việt Kiều nữa…(xin lỗi chú..)

Mình phải rút khỏi WTO, sống theo đúng tư tưởng HCM và chủ nghĩa Mác Lê. Không xét lại như bọn Tàu. Cháu rất ngưỡng mộ dòng họ Kim của Bắc Triều Tiên. Dân xứ họ nghèo nhưng cả thế giới phải thán phục vì sự cá biệt độc lập của họ. Dù Việt Nam có phải ăn cơm trộn bo bo…nhưng mình sẽ rất hãnh diện khi ngẩng cao đầu với thế giới.

Quốc hữu hóa tất cả tài sản để chia đều cho mọi người dân theo nhu cầu. Tịch thâu cả trăm ngàn BDS đem phân phát miễn phí cho mọi hộ dân nghèo sẽ là phát súng đầu tiên đập tan tư sản. Đổi tiền để không ai có hơn 1 trăm nghìn. Tịch thâu hết vàng, đô la…Cấm tất cả doanh nghiệp tư nhân. Xã hội sẽ bình đẳng toàn diện và không còn cảnh người bóc lột người…. Đây sẽ là giấc mơ và lý tưởng của Bác Hồ, Bác Mao…khi họ làm cách mạng. Các đảng viên bây giờ tha hóa hết rồi.

Góc nhìn của Alan…

Mỗi ngày tôi ghi nhận nhiều chia sẻ của đủ mọi sắc dân và giới tính, kể cả những “con lợn” hai chân. Thomas và DK hơi đặc biệt, có lẽ vì hoàn cảnh môi trường sống tạo nên những tư duy khác người. Tuy nhiên, không thể nói góc nhìn của 2 bạn này không phổ thông trong xã hội. Thực ra, mọi góc nhìn đều phức tạp và có những nguồn gốc đa dạng. Chỉ cần 2 người Việt, ở 2 bối cảnh khác nhau, là chúng ta đã có bao nhiêu là câu hỏi và trả lời để suy ngẫm.

Đó là lý do tại sao ở những quốc gia dân chủ, họ đành chọn “quyết định của đa số” làm công thức sau cùng để đưa ra chính sách và luật lệ. Dĩ nhiên các quyết định này có thể sai và ngu xuẩn, có thể bị ảnh hưởng bởi đồng tiền hay lợi thế, nhưng đây là góc nhìn thực sự của dân, dù không là toàn dân. Khi chấp nhận luật chơi này, mọi chuyện đều có thể giải thích và tiến hành, dù phức tạp đến đâu.

Cái nguy hiểm lớn nhứt trong trò chơi chánh trị này là sự hấp dẫn của những chủ nghĩa “một chiều” vì chúng rất đơn giản.  Như Thomas, khi quá bận rộn với cơm áo gạo tiền, ít người muốn động não thêm vào những chuyện nhiêu khê như chánh trị hay xã hội. Còn những nhân vật rảnh rang, dư thì giờ và tiền bạc như DK, lại quá hăng hái tìm giải pháp “chống ngoại chống nội cứu nước” (có thể ông già Alan cũng là một trường hợp?).

Tuy nhiên, cái khác biệt lớn của Alan và DK (hay các bác Mao, Kim) là Alan không hoang tưởng mình là cái rốn của vũ trụ hay đỉnh cao của nhân loại…để cho rằng tư duy của mình thích hợp cho mọi người trong xã hội từ cô chân dài cho đến bác xe ôm, từ ngài trọc phú đến bà mẹ quê. Và nếu người nào không nghe hay làm theo ta là phải đi tù rục xương.

Dân chủ thực sự là tôn trọng cái khác biệt của tha nhân. Miễn họ không làm hại đến xã hội hay cá nhân nào, miễn là họ hành xử theo luật pháp, chúng ta phải đứng lên bảo vệ quyền lợi của họ, dù rất ghét điều họ cổ võ. Sự đa dạng trong một cộng đồng dù chỉ có vài chục người là điều tự nhiên. Không chấp nhận định luật căn bản này thì chắc chắn không có sống chung hòa bình, đừng nói đến hòa giải hòa hợp.

Winston Churchill nói rằng “ Lòng can đảm thể hiện khi chúng ta đứng dậy và tuyên cáo sự thật. Nhưng chúng ta cũng cần phải có can đảm để ngồi xuống và lắng nghe.”

Alan Phan

Bí quyết để khách hàng mở e-mail của bạn

Nếu bạn muốn có môt chiến dịch email markeing hiệu quả, điều quan trọng và tiên quyết là làm sao cho nhiều, thật nhiều khách hàng phải mở e-mail của bạn. Từ đây, may ra họ mới tiếp tục truy cập vào website hoặc mua hàng. Nhưng làm thế nào để khách hàng thường xuyên mở email của bạn đây? Dưới đây là bốn bí quyết chính sẽ hỗ trợ cho bạn.
 
1. Email phải giải quyết được vấn đề
Nếu bạn biết các email newsletter sẽ giúp bạn giải quyết được các vấn đề mà bạn đang gặp phải thì liệu bạn có đăng ký theo dõi hay nhận e-mail không? Nếu người gửi đảm bảo chắc chắn rằng mỗi email mà họ gửi ra sẽ đưa bạn gần đến cái đích để giải quyết vấn đề thì bạn sẽ mở nó chứ?
Một ví dụ điển hình về một công ty đã thực hiện được điều này, đó là Quibb, một website về tin tức chuyên nghiệp, cho phép mọi người có thể chia sẻ những thông tin liên quan đến công việc. Bằng cung cấp tin tức và cho phép người đọc có thể nhanh chóng nắm bắt những vấn đề liên quan đến lĩnh vực của mình, newsletter này giúp những người theo dõi tin tức sẽ giải quyết được những vấn đề mà họ đang gặp phải. 
Cách tiếp cận trong việc giải quyết vấn đề của Quibb khiến cho tỉ lệ mở email tin tức trung bình đạt khoảng từ 50% – 70%. Theo thống kê của Hiệp hội Tiếp thị Trực tiếp của Mỹ (Direct Marketing Association), tỉ lệ này cao hơn rất nhiều so với tỉ lệ trung bình 25,6% mở email marketing ở Bắc Mỹ.
 
 
2. Tiết kiệm tiền cho khách hàng
Các email giao dịch hàng ngày sẽ tăng lên nhanh chóng nếu bạn biết đem đến cơ hội tiết kiệm tiền cho các subscribers (người theo dõi tin tức của bạn). 
Khách hàng chi ra một khoản tiền nhưng thực chất là để tiết kiệm, tức là khách hàng sẽ mất phí theo dõi tin tức nhưng đổi lại họ sẽ nhận được những ưu đãi như: 50% giảm giá bữa tối tại nhà hàng mà họ luôn muốn đến hay giảm 40% phí thay dầu xe mà họ đã cố gắng dành dụm trong 1 tháng.
Đơn giản thôi, những người làm Marketing B2C (Doanh nghiệp tới khách hàng) thường đặt những từ kiểu như “khuyến mại”, “tiết kiệm”, “giảm giá” hay “miễn phí giao hàng” vào trong tiêu đề email của họ. Rất nhiều người đọc lưu lại những email kiểu vậy cho những lần shopping tiếp theo. Và dần dần họ sẽ có thói quen tìm kiếm trong inbox của mình những e-mail ưu đãi đặc biệt như vậy.
Bạn nên thử nhiều kiểu ưu đãi khác nhau cho chiến dịch email marketing của mình. Thỉnh thoảng, giao hàng miễn phí sẽ hiệu quả hơn rất nhiều so với những chiết khấu giảm giá. Hay đôi khi, giúp khách hàng tiết kiệm được 1$ lại là phương thức marketing hiệu quả nhất. Hãy thử những tiêu đề mail khác nhau để kiểm chứng được hình thức nào sẽ khiến cho độc giả quan tâm nhất.
 
 
3. Cung cấp kiến thức cho khách hàng
Một vài trong số chúng ta thường đi theo phương châm “luôn luôn học hỏi”. Và để trau dồi kĩ năng của mình, chúng ta cần phải đọc nhiều về thông tin kinh doanh, kiến thức chuyên ngành, tham gia một vài khóa đào tạo. Nhiều marketer rất thông minh khi khai thác khía cạnh này thông qua việc gửi mail và hứa hẹn rằng sẽ đáp ứng được phương châm đó của độc giả.
Một ví dụ cụ thể đó là email gửi vào chủ nhật hàng tuần của chuyên gia về phương tiện truyền thông xã hội Chris Brogan. Brogan chia sẻ những kiến thức của ông với mục đích rằng những người theo dõi tin tức sẽ lĩnh hội được những kiến thức mà ông đem lại và trở nên ngày một hiểu biết hơn.
 Email gần đây với tựa đề “The Sidewalk, The Storefront và the Back Room” (Vỉa hè, mặt tiền cửa hàng và căn phòng bí mật), Brogan đã nói về “những điểm tiếp xúc của cơ hội”, ông chia sẻ về cách mà những khách hàng tiềm năng sẽ tìm đến bạn. 
Chính vì những điều này mà tỉ lệ mở email của ông luôn đạt ở mức trên 40%. Ngoài ra, rất nhiều những câu nói bất hủ của ông được chia sẻ trên mạng xã hội. Và đó là lý do ngày càng có nhiều khách hàng tiềm năng tìm đến ông hơn.
Nếu những email của bạn đang có xu hướng chỉ tập trung vào thương mại thì lần tới bạn nên thử kết hợp nhiều ý tưởng khác kèm theo nó nhé. Đừng thể hiện một cách thương mại hóa, hãy thể hiện dưới dạng cung cấp thông tin.
 
 
4. Đưa yếu tố giải trí vào E-mail Marketing
Có một vài email đã bổ sung thêm chuyên mục giải trí để tăng số lượng người đọc và sales. MarketingProfs là một ví dụ, năm ngoái họ đã đặt thêm những video hài hước trong các bài blog và email của mình để thu hút lượng độc giả hàng năm trên diễn đàn B2B (Doanh nghiệp tới doanh nghiệp) của mình. 
Dù không dám chắc rằng video đem lại hiệu quả thế nào trong việc mở email của độc giả nhưng chắc chắn một điều rằng, ngay sau khi email gửi đi, MarketingProfs đã bán được rất nhiều đơn hàng.
Tác giả của bài viết (Mr. DJ Waldow) cũng đã thử làm như vậy đối với email của mình. Những video trong email nào mà được chia sẻ và truy cập nhiều nhất thì luôn thu hút được một lượng đăng kí nhận email nhiều hơn.
Việc xây dựng một email vừa đảm bảo được tính giải trí và vừa tiết kiệm được tiền cho độc giả hay vừa đảm bảo yếu tố cung cấp kiến thức và vừa tiết kiệm thời gian cho những người theo dõi là có thể làm được nhưng những E-mail Marketing chỉ nên tập trung vào 1 trong 4 cách thức này mà thôi. Như vậy, email của bạn mới có điểm nhấn và tạo được hiệu quả cao nhất.
Giờ hãy quan sát email marketing mới đây nhất mà bạn gửi đi. Bạn có xác định được nó thuộc loại nào trong 4 lý do DJ Waldow vừa nêu trên khiến cho những người theo dõi đọc email của bạn không? Nếu câu trả lời là “không phải những lý do trên” thì bạn nên cân nhắc lại cách tiếp cận marketing của bạn đấy.
Theo adtimes.admicro.vn /DJ Waldow, Entrepreneur

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Dùng Google dự báo chứng khoán

Có thể dùng Google để dự báo hành vi của giới đầu tư?


Một nghiên cứu mới công bố cho rằng có thể dùng cỗ máy tìm kiếm của Google để dự báo các xu hướng của thị trường chứng khoán, dựa trên những thay đổi của các con số trong các cụm từ tìm kiếm liên quan đến tài chính.

Để đi đến kết luận này, nhóm các nhà nghiên cứu đã phân tích những thay đổi trong 98 cụm từ tìm kiếm được cho có liên quan mật thiết đến thị trường tài chính-chứng khoán như "revenue" (doanh thu), "unemployment" (thất nghiệp), "credit" (tín dụng), "debt" (nợ) và "nasdaq" (chỉ số chứng khoán Nasdaq)… từ năm 2004-2011.

Nhóm các nhà nghiên cứu của Anh và Hoa Kỳ do Tobias Preis, một nhà khoa học về vi tính và xã hội của Trường Warwick Business School (Anh), dẫn đầu đã thực hiện nghiên cứu dựa trên Google Trends (một dịch vụ của Google dùng để xác định xu hướng tìm kiếm người dùng internet).

Theo đó, họ đã thành lập một cơ quan đầu tư ảo trên chỉ số Dow Jones Industrial Average (DJIA), với chiến lược dựa trên xu hướng tìm kiếm của cư dân mạng với từ khóa là "debt" vào Chủ nhật. Nếu lượng tìm kiếm bằng từ khóa "debt" trong Chủ nhật này cao hơn tuần trước đó, các nhà nghiên cứu sẽ thực hiện động tác bán ra bằng với mức giá đóng cửa vào ngày thứ 2 kế tiếp, rồi mua lại bằng lượng bán ra vào cuối ngày giao dịch đầu tiên sau đó 1 tuần.

Ngược lại, nếu lượng tìm kiếm bằng từ khóa "debt" trong ngày Chủ nhật được nghiên cứu giảm so với tuần trước đó, các nhà nghiên cứu sẽ thực hiện mua vào trong ngày thứ 2.

Kết quả: trong vòng 7 năm, các nhà nghiên cứu đã thu về lợi nhuận gấp 326% vốn ban đầu. Để so sánh, chiến lược đầu tư chứng khoán kiểu mua-giữ-bán trong giai đoạn 2004-2011 chỉ mang về lợi nhuận 16%, tương đương với tăng trưởng của chỉ số DJIA trong giai đoạn này. Nếu dùng chiến lược mua vào hoặc bán ra dựa trên chuyển động của bản thân chỉ số Dow, các nhà đầu tư sẽ thu được lợi nhuận khá hơn, nhưng cũng chỉ 33%.

Trong nghiên cứu được công bố trên nhật báo Scientific Reports, các nhà nghiên cứu tin rằng giới đầu tư thường lên mạng tìm kiếm thông tin về thị trường trước khi quyết định mua hay bán chứng khoán vào ngày Chủ nhật. Và nếu có những tín hiệu đáng ngại, nhiều khả năng họ sẽ "xả hàng" khi thị trường mở cửa vào thứ 2. "Những đợt sụt giá đáng chú ý của thị trường tài chính có thể dự báo trước nhờ quan ngại của giới đầu tư thể hiện qua từ khóa họ dùng để tìm kiếm" - nghiên cứu viết.

"Kết quả nghiên cứu của chúng tôi, dựa trên logic này, cho thấy trong giai đoạn từ năm 2004-2011, lượng tìm kiếm các từ khóa xác định có thể dùng để xây dựng những chiến lược đầu tư nhiều lợi nhuận". Phát biểu trong một cuộc phỏng vấn với hãng thông tấn AFP, ông Preis cho rằng thế giới trực tuyến thực sự là một "mỏ vàng" về dữ liệu đối với các chuyên gia nghiên cứu xu hướng hành vi của cộng đồng.

Tuy nhiên, nhóm nghiên cứu cảnh báo các nhà đầu tư không nên rập khuôn chiến lược đầu tư của họ. Ông Preis cho biết thời gian đã thay đổi và những từ khóa như "debt" đến nay đã không thích hợp trong việc dùng để dự báo chuyển động của thị trường. Vì vậy, chiến lược này cần cập nhật những từ khóa "hợp thời" hơn. Hơn nữa, các nhà kinh tế thừa nhận rằng bất kỳ một chiến lược nào rõ ràng mang lại lợi nhuận trên thị trường chứng khoán cũng sẽ dẫn đến một sự thay đổi hành vi của giới đầu tư, một nguyên tắc gọi là quy luật Goodhart (đặt theo tên nhà kinh tế học người Anh Charles Goodhart). Dựa theo quy luật Goodhart, vì chiến lược đầu tư này đã được công bố, nó sẽ nhanh chóng bị giới đầu tư nhận diện và họ sẽ thay đổi thói quen theo cách khiến chiến lược này không còn hiệu quả trong việc dự báo hành vi của họ nữa.
Theo Vinh Trang
SaigonDaututaichinh

Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013

Chuyện người thắng cuộc

Tác Giả: Gò Cỏ May
 
Cháu Đinh Công Bằng người con lớn của chị Nhân đang học cao đẳng ở Vũng Tàu xót xa khi nghe tin mẹ quyên sinh cho con cái đi học…
Không hiểu sao suốt mấy hôm nay, sau đi đọc cái tin “Chết để con được đi học!” trên báo Pháp Luật TP tôi cứ lẩn thẩn nghĩ nếu không có cái ngày 30.04 của cái Bên thắng cuôc thì liệu người mẹ Việt Nam họ Nguyễn kia có phải làm cái việc vô cùng thương tâm là thắt cổ tự vẫn để khỏi phải là gánh nặng đè lên một gia đình đang có 3 đứa con đang học hành tấn tới hay không?
Từ khi đọc bản Tuyên ngôn độc lập cho tới khi nhắm mắt xuôi tay, cụ Hồ Chí Minh, người khai sinh ra chế độ Cộng sản - cha đẻ của Bên thắng cuôc chả vẫn mong cho người dân Việt đều ”có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc” và “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành” là gì?
Vậy mà người Việt Nam đã đổ hàng núi xương sông máu suốt từ Ải Nam Quan cho tới mũi Cà Mau trong mấy cuộc trường chinh để có được một ngày 30.04.1975. Sau 38 năm “đất nước trọn niềm vui” non sông liền một giải lại có những hoàn cảnh mà chính người trong cuộc đã phải cay đắng thốt ra “Suy cho cùng, chị ấy bị đè chết vì học phí và viện phí” (Lời chị Nguyễn Thị Tiến, Chi hội trưởng Phụ nữ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau) hay sao?
Cho nên tôi cứ thắc mắc, giả dụ không có cả bên thắng cũng như bên thua trong cái cuộc một mất một còn “ai thắng ai” giữa hai ý thức hệ cộng sản và tư bản. Hay nếu có sự hoán đổi lại giữa người thắng và kẻ thua. Một vùng châu thổ miền Tây bao la, phì nhiêu cây trái quanh năm tươi tốt, với đầu tầu kinh tế phát triển bậc nhất trong khu vực, nổi tiếng bởi danh xưng “hòn ngọc Viễn Đông”… thì liệu người mẹ Cà Mau đáng thương kia có phải dùng cái chết để mưu cầu học hành cho 3 đứa con của mình hay không?
Nhắc đến chuyện tư bản (“giẫy chết”) tôi lại nhớ tới trường hợp một gia đình họ Nguyễn người Việt ở cùng tiểu bang với tôi. Do bị bác đơn tỵ nạn nên bị trục xuất về Việt Nam hồi tháng 11.2011. Gia đình này tới Đức xin tỵ nạn chính trị từ một nước thứ ba (Tiệp) và đã bị từ chối do không hội đủ điều kiện theo như luật hiện hành của Đức qui định. Nhận giấy trục xuất lần đầu, gia đình họ đã chạy trốn vào nhà thờ nhờ che chở. Thấy tạm yên, họ lại ra sống bên ngoài để con cái tiếp tục tới trường. Nhưng vào một ngày định mệnh của tháng 11/2011. Lúc bình minh chưa lên, cả gia đình họ Nguyễn bị thức giấc bởi cảnh sát Đức tới bấm chuông cửa, yêu cầu gói ghém hành lý và đưa thẳng ra sân bay trục xuất về Việt Nam.
May mắn chỉ mỉm cười với cô con gái lớn 20 tuổi đang theo học đại học là người duy nhất đủ tiêu chuẩn được ở lại theo luật định.
Niềm vui vỡ oà, cả nhà anh Tường, chị Sang và 2 đứa con nhỏ đã không cầm được nước mắt được trở lại Hoya-Đức. Để cho con đi học sau gần ba tháng bị trục xuất về Việt Nam…
Bình luận về việc này, về luật thì cảnh sát nói riêng và chính quyền Đức  ở địa phương nói chung là không sai. Nhưng về cái tình người thì chưa ổn.
Vì vậy đã bị búa rìu dư luận Đức lên án dữ dội. Sức ép của xã hội dân sự mạnh tới mức khiến đích thân ông Bộ trưởng Bộ Nội vụ tiểu bang Niedersachsen (người đã ký lệnh trục xuất), đã phải đứng ra giàn xếp và chịu mọi phí tổn rất tốn kém đưa gia đình họ Nguyễn kia được quay lại Đức sinh sống để con cái họ tiếp tục được học hành… sau 3 tháng bị gián đoạn.
Liên hệ với trường hợp của gia đình chị Nguyễn ở Cà Mau. Sau khi chị đã nằm sâu dưới mồ rồi, báo chí và chính quyền mới vào cuộc và than: “Lẽ ra người mẹ ấy không chết” thì người mẹ xấu số kia cũng không thể sống lại được nữa. Nhưng nỗi đau của những người thân của chị và rộng ra là cả xã hội sẽ không bao giờ lành.
 
Chính quyền ấp 5, xã An Xuyên ngồi lại chụp ảnh lưu niệm về cái gọi là: “kiểm điểm về cái chết của chị Nhân” dưới phông màn đẹp thế này?
Đến bao giờ mới hết được cảnh ”mất bò mới lo làm chuồng”? Đến bao giờ những người vẫn say men chiến thắng 30.04 của Bên thắng cuôc mới bắt tay vào hành động chứ không phải chỉ an ủi đãi môi (“Một trường hợp quá đau lòng. Tôi đã chỉ đạo đào sâu, làm rõ. Nhất là trách nhiệm của chính quyền địa phương” - lời ông Nguyễn Tiến Hải – Phó Chủ tịch tỉnh Cà Mau). Trong khi cái chết của chị Nhân đã được báo trước từ một tháng trước (y nguyên lý do trong thư tuyệt mệnh chị để lại). Đặc biệt trước khi quyên sinh 3 ngày chị vẫn còn gặp ông Trần Đại Đoàn, Bí thư xã An Xuyên nài xin được cấp sổ hộ nghèo để có thể vay ngân hàng tiền đóng học phí cho con. Nhưng chỉ nhận được lời hứa sẽ xem xét của ông đảng trưởng ở địa phương. Mà những lời hứa “sẽ xem xét” như thế chắc chị đã được nghe cán bộ đảng nói đi nói lại quá nhiều lần. Nhưng rồi cứ biệt tăm nên buộc chị phải chọn cái chết thương tâm như vậy chăng?
Suy cho cùng, chị ấy bị đè chết vì học phí và viện phí”. Vậy ai đã làm nên cái qui định ”đè chết người” ấy, nếu không phải những người ở Bên thắng cuôc?
Nhắc đến chuyện viện phí, tôi lại nhớ tới chuyện cách đây đã ngót 20 năm. Tôi được anh bạn già mời tới nhà hàng ăn cỗ cưới. Chả thiệp thiếc gì, anh ta chân tình nói với tôi: “mình rổ rá cạp lại sống độc thân đã lâu, nay có bà đầm (người Việt) ở Mỹ thương mà sang đây (Đức) làm đám cưới để đón sang cùng sống ở bển với bà. Hoàn cảnh hai người đều eo hẹp nên mình không muốn làm to. Chỉ mươi người trong gia đình và bạn bè thân nhất tới nhà hàng ăn bữa cơm mừng ngày ký giấy kết hôn thôi…”. Đùng cái tới đúng cái ngày “đại hỷ” thì vào khoảng 4 giờ sáng “cô dâu tương lai” bị cảm ngã phải đưa vào bệnh viện cấp cứu. Lúc hữu sự mới phát hiện ra “bà đầm mũi tẹt” đã “quên” không mua bất cứ một thứ bảo hiểm y tế (vãng lai) nào ngoài mỗi chiếc thẻ xanh cư trú tại Hoa Kỳ. Trong lúc ”nước sôi lửa bỏng” bệnh viện Đức, sau khi trao đổi với chính quyền địa phương vẫn tận tình cứu chữa bệnh nhân qua cơn nguy kịch. Sau đó bà đầm Việt còn phải nằm điều trị và phục hồi tại bệnh viện tới hơn 3 tháng trời mới có thể nhúc nhắc đi lại được để lên máy bay về lại Mỹ quốc. Tổng chi phí phải trả cho bệnh viện tới 180 ngàn Đức Mã (DM) theo thời giá lúc bấy giờ. Nhưng cơ quan Xã hội và Từ thiện Đức chấp nhận trả hết cho bệnh viện không thiếu một xu. Tai họa ập đến khiến đám cưới (như dự kiến) của anh bạn tôi bị dừng lại vô thời hạn. Thật buồn. Nhưng lại được an ủi phần nào vì thấy ở xứ sở của tụi “giẫy chết” chúng không muốn bị mang tiếng vì chuyện “viện phí” mà nỡ “đè chết” một ai, dù đó là người dưng.
Đã có người nói với tôi, sở dĩ những nước như Đức và Nhật có được một nền dân chủ nhân quyền vững chắc như ngày nay. Chính là nhờ họ là những người ở bên thua cuộc. Bị thua cuộc họ đã bị chế tài, bị chia cắt, bị chiếm đóng. Trong cái rủi đó đã tạo nên cái may để họ có thể vươn lên trở thành những cường quốc hùng mạnh vào top đứng đầu thế giới về mọi mặt như hiện nay.
 
30/4/1978-30/4/2013: Kỷ niệm 35 ngày cưới của Gocomay.
Nghĩ về ngày 30 tháng tư này. Với cá nhân tôi là kỷ niệm tròn 35 năm ngày vợ chồng tôi làm đám cưới, ngày vui trăm năm của một đời người. Nhưng với cả dân tộc thì chưa hẳn. Bởi 30.4 đã có “hàng triệu người vui bên cạnh hàng triệu người buồn” (ý câu nói của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt).
Càng buồn hơn, vào dịp kỷ niệm 30.4 lần thứ 38 này đã có một người mẹ Việt Nam ở nơi đất mũi Cà Mau tận cùng của tổ quốc đã phải tự vẫn do bệnh tật và quá nghèo mà không xin được “sổ hộ nghèo”. Người mẹ này chưa qúa 50. Đã chọn cái chết để giảm gánh nặng cho chồng con. Để các con có điều kiện tiếp tục con đường học hành. Chị mất đi nhưng niềm hy vọng nhờ cái chết “có ích” của mình mà chồng con có thêm chút thu nhập nhờ tiền phúng điếu và đỡ tiêu tốn 140 ngàn đồng tiền viện phí mỗi ngày… Như vậy đã đủ “trọn niềm vui” chưa thưa tất cả những ai còn lương tri ở Bên thắng cuôc?
Đất nước mình đã hết chiến tranh. Nước nhà đã giành được độc lập thống nhất mà người dân không được hường hạnh phúc thì nền độc lập ấy phỏng có nghiã lý gì??? *

5 quyết tâm phải thực hiện để làm việc thoải mái hơn

Loại bỏ những thói quen xấu sẽ giúp bạn làm việc hiệu quả và có nhiều cơ hội thăng tiến hơn trong công việc. Sau những ngày nghĩ dài, bạn thường có tâm lý cởi mở, đón nhận những thay đổi để cuộc sống trở nên vui vẻ và dễ dàng.
 
 
Sau đây là 5 lời khuyên bạn phải quyết tâm thực hiện để làm việc thoải mái hơn:
 

Giành chiến thắng với tinh thần Samurai Nhật Bản

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Những nhận xét để đời của Alan Phan

Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2013

Bài Đêm Lang Thang

Bước lang thang(Em) qua từng vỉa hè
Biết đi đâu(Am) đêm dài (D) bơ vơ (Em)
Người yêu ơi(Bm7) ! Em đã sang ngang
Tình yêu ơi(C)! Xin vấn khăn tang(Em)
Anh mất em đời (Bm7) như cánh diều băng sang (B)
(Tương tự)
Sống lang thang như kẻ không nhà
Mới xa em nghe buồn nghĩa trang
Người yêu ơi! Em chắc đang vui
Nào em hay anh rất đơn côi
Gom góp kỷ niệm giây phút tình chia phôi (Em)
ĐK:
" Em ơi em ơi (Em)
Thà rằng ngày xưa (C) em đừng thề (Am)
Trong cuộc đời (C) yêu mãi (Bm7) anh thôi (Em)
Thì ngày nay (C) anh đâu muộn phiền (B7)
Khi em ngoảnh mặt(Am) cho anh bỏ cuộc (Bm7) trong nước đua tình (Em)
(Tương tự ở các đoạn sau )
Em ơi em ơi
Thà rằng ngày xưa em đừng thề
Trong cuộc đời yêu chỉ anh thôi
Thì ngày nay anh đâu tuyệt vọng
Phong ba ngập lòng trông theo bụi hồng em bước vu quy "

Cứ lang thang như kẻ điên cuồng
Biết đi đâu đêm dài bơ vơ
Từ Duy Tân khu phố công viên
Về Gia Long bay lá me nghiêng
Không bước chân nàng, anh buốt lạnh con tim

Nhắc lại Đk : "..."

Muốn quên em, quên đời, quên người
Mới lang thang như kẻ tha phương
Trời cho anh con số không may
Để yêu em mang lấy chua cay
Anh chiếc ga nhỏ cho chuyến tàu em qua

Bước lang thang như kẻ điên cuồng
Biết đêm nay đi về nơi đâu
Vẫn lang thang như kẻ không nhà
Biết đi đâu đêm dài bơ vơ
Muốn quên em mới lang thang
Biết đêm nay về nơi đâu