Những
người hạnh phúc nhất không phải là người có được những thứ tuyệt vời
nhất. Suy nghĩ đơn giản, sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn, còn mọi
điều còn lại hãy để Thượng đế quyết định là bí quyết để có được một cuộc
sống như ý.
Có một nhóm sinh viên sau khi tốt nghiệp ra trường đều có những
công việc tốt và thăng tiến trong sự nghiệp. Một hôm, họ hẹn nhau quay
lại thăm thầy giáo ở trường đại học cũ của mình.
Cuộc nói chuyện với thầy giáo cũ chẳng bao lâu đã chuyển thành
những lời than thở về áp lực trong công việc và cuộc sống. Bỗng nhiên,
vị giáo sư đứng lên đi vào bếp rồi quay trở lại với một bình cà phê to
cùng với các tách cà phê được làm từ các chất liệu khác nhau: chiếc thì
bằng sứ, chiếc khác lại bằng nhựa, thủy tinh hoặc pha lê. Một số trông
khá đơn giản, một số thì trông khá đắt tiền và tinh tế. Ông bảo các sinh
viên hãy tự lựa chọn một chiếc cốc và rót cà phê cho mình.
Khi mỗi người đều đã cầm một chiếc cốc cà phê trong tay, vị giáo sư mới chậm rãi lên tiếng:
“Nếu để ý, các em sẽ thấy tất cả những chiếc cốc trông có vẻ đắt
tiền và đẹp đẽ thì đều đã được lấy hết, chỉ còn lại những chiếc cốc
trông bình thường và rẻ tiền. Đương nhiên là ai cũng muốn chọn cho bản
thân những điều tốt đẹp nhất, đó là chuyện bình thường, nhưng thực ra đó
cũng chính là nguồn gốc của mọi khó khăn và rắc rối trong cuộc sống
này.
Các em hãy hiểu rằng bản thân chiếc cốc không làm cho cà phê ngon
hơn. Trong hầu hết các trường hợp, nó chỉ làm cho cà phê đắt tiền hơn và
thậm chí là để chúng ta lầm tưởng về chất lượng của cà phê nằm trong
đó. Điều các em thật sự cần là cà phê chứ ko phải cái cốc. Nhưng em nào
cũng vội vàng chọn ngay chiếc cốc đắt tiền, rồi sau đó thì lại bắt đầu
để ý và ngầm so sánh chiếc cốc của mình với chiếc cốc của những người
khác.”
Sau khi im lặng một hồi và đưa mắt nhìn những học sinh cũ của mình, vị giáo sư mới từ tốn nói tiếp:
“Cuộc sống này cũng giống như cà phê vậy, còn công việc, tiền bạc,
địa vị xã hội chỉ như những chiếc cốc. Nhưng thứ đó chỉ là công cụ và
nó không thực sự làm thay đổi chất lượng của cuộc sống, nó chỉ khiến
chúng ta lầm tưởng rằng có nó thì cuộc sống sẽ tốt hơn, cũng như việc
chiếc cốc không quyết định chất lượng cà phê bên trong nó vậy.
Đôi khi chỉ vì quá chú trọng đến cái cốc mà chúng ta đánh mất đi
cơ hội để tận hưởng hương vị cà phê bên trong đó. Vì vậy, đừng để những
chiếc cốc ảnh hưởng quá nhiều đến tâm thức của các em. Thượng đế ban cho
chúng ta cà phê, chứ không phải chiếc cốc, vì vậy hãy tận hưởng chỗ cà
phê này khi còn có thể.”

Bài học mà chúng ta có thể rút ra ở đây là, bạn không cần phải có
được tất cả mọi thứ bởi chẳng phải người ta vẫn nói “biết đủ thường vui”
sao? Khi trưởng thành, ta mới biết niềm vui thật sự đến từ một cái tâm
thanh thản không bị vướng bận, tuy rằng của cải vật chất không quá
nhiều. Tâm lượng sung túc, rộng lớn chính là tài phú thực sự của đời
người.
Con người sống trên đời, kỳ thực cũng không cần nhiều thứ lắm, chỉ
cần sống khỏe mạnh, tư tưởng tích cực, tinh thần lạc quan, yêu thương
người khác và được người khác yêu thương thì đó chính là một cuộc sống
giàu có, sung túc. Cái tâm của một người sở dĩ luôn cảm thấy đau khổ, lo
lắng cũng một phần là lo có quá nhiều ràng buộc, ham muốn và tham vọng,
không biết chấp nhận và buông bỏ. Cuộc đời này, còn sống chính là thắng
lợi, kiếm tiền chỉ là trò chơi, khỏe mạnh mới là điều cần thiết, vui vẻ
hạnh phúc là điều mọi người mong ước nhưng hãy sống sao cho “Khi chào
đời ta khóc, còn mọi người xung quanh cười. Khi ta qua đời, mọi người
khóc, còn ta cười”.
Thứ Bảy, 21 tháng 1, 2017
Chỉ bằng 1 tách cà phê, thầy giáo dạy học trò bài học cuộc sống thấm thía
20:45
No comments
0 nhận xét:
Đăng nhận xét